1.Những căn nhà “khuyết” nơi rốn lũ – Nỗi đau còn lại sau thiên tai

Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ phản ánh nỗi đau mất mát sau thiên tai, khi nhiều gia đình ở Đắk Lắk sống trong cảnh thiếu vắng người thân và ký ức chưa thể nguôi ngoai

/nhung-can-nha-khuyet-noi-ron-lu

Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ và nỗi đau sau trận lũ lịch sử

Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ là hình ảnh ám ảnh sau trận lũ dữ xảy ra tại các vùng thuộc Đắk Lắk. Không chỉ cuốn trôi tài sản, thiên tai còn để lại những khoảng trống không thể lấp đầy trong mỗi gia đình.

Sau lũ, nhiều mái nhà vẫn còn nguyên vẹn về vật chất nhưng lại “khuyết” đi người thân. Những bữa cơm không còn đủ người, những thói quen sinh hoạt quen thuộc giờ trở thành ký ức khiến nỗi đau càng thêm sâu sắc.

Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ và câu chuyện của người mẹ mất con

Trong số những những căn nhà khuyết nơi rốn lũ, câu chuyện của cụ Đinh Thị Thục (78 tuổi) khiến nhiều người không khỏi xót xa. Sau trận lũ tháng 11, cụ mất người con trai – ông Nguyễn Minh, một trong những nạn nhân thiệt mạng. Mỗi ngày, cụ vẫn duy trì thói quen nấu cơm như khi con còn sống. Mâm cơm được bày lên bàn thờ với những món ăn quen thuộc, chờ nhang tàn rồi cụ mới ăn phần còn lại. Với cụ, đó không chỉ là bữa ăn mà còn là cách giữ lại ký ức về con.

Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất, người con trai trở về trong bộ quần áo ướt sũng sau đêm chống chọi với lũ, chỉ xin một bát cơm trắng ăn tạm. Không ai ngờ đó lại là bữa cơm cuối cùng.

căn nhà
Cụ Đinh Thị Thục (78 tuổi) hạ mâm cơm từ bàn thờ con trai. Sau khi con “ăn” xong, đến lượt cụ dùng bữa.

Bi kịch bất ngờ giữa dòng nước lũ

Tai họa đến bất ngờ khi người con trai gặp nạn trong lúc di chuyển qua khu vực nước chảy xiết. Dòng lũ đã cuốn trôi ông, và phải nhiều ngày sau gia đình mới tìm thấy thi thể. Nỗi đau không chỉ là mất mát, mà còn là sự dang dở – khi người ra đi chưa kịp ăn no, chưa kịp trở về nhà an toàn. Điều này khiến những những căn nhà khuyết nơi rốn lũ càng trở nên ám ảnh. Gia đình cũng không cho cụ Thục nhìn mặt con lần cuối vì lo cụ không chịu nổi cú sốc. Điều đó khiến nỗi nhớ và sự day dứt càng kéo dài.

Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ và cuộc sống tiếp diễn trong ký ức

Dù mất mát, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Trong những những căn nhà khuyết nơi rốn lũ, người ở lại vẫn duy trì thói quen sinh hoạt như trước:

  • Nấu ăn đúng giờ như khi gia đình còn đông đủ
  • Chuẩn bị phần ăn cho người đã khuất
  • Giữ lại những vật dụng, kỷ niệm còn sót lại

Cụ Thục vẫn nhớ rõ từng thói quen của con trai: mỗi sáng ghé qua uống trà, hỏi thăm rồi ra đồng; chiều lại về chơi với mẹ cho “vui nhà vui cửa”. Những điều bình dị ấy giờ trở thành khoảng trống không thể thay thế.

Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ – nỗi đau chung của nhiều gia đình

Không chỉ riêng một gia đình, những căn nhà khuyết nơi rốn lũ xuất hiện ở nhiều nơi trong vùng bị ảnh hưởng nặng nề. Trận lũ đã khiến nhiều người thiệt mạng, để lại hàng loạt gia đình mất người thân.

Tại một số khu vực, số người tử vong lên tới hàng chục người, trở thành một trong những đợt thiên tai gây thiệt hại nặng nề nhất.

Sau lũ, người dân không chỉ đối mặt với việc khôi phục nhà cửa mà còn phải học cách sống chung với mất mát tinh thần.

Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ phản ánh nỗi đau mất mát sau thiên tai, khi nhiều gia đình phải sống trong cảnh thiếu vắng người thân sau trận lũ dữ.
Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ phản ánh nỗi đau mất mát sau thiên tai, khi nhiều gia đình phải sống trong cảnh thiếu vắng người thân sau trận lũ dữ.
Sau khi nước rút hẳn, bà Thục sang nhà con trai gom góp những kỷ vật còn sót lại sau đợt lũ.
Sau khi nước rút hẳn, bà Thục sang nhà con trai gom góp những kỷ vật còn sót lại sau đợt lũ.

Ngày 19/11, đứng trên tầng hai nhìn dòng nước lũ cuồn cuộn bên dưới, chị Ngân hốt hoảng chạy ra cầu cứu chiếc cano cứu hộ: “Trong kia còn ông bà lớn tuổi với hai đứa nhỏ, làm ơn vào đưa họ ra giúp chị”. Nhưng trước dòng nước xiết dữ dội, không ai dám mạo hiểm.

Thấy vợ lo lắng, anh Khánh trấn an: “Ngân ở lại trông con, nó thấy nước là hiếu động lắm. Để tôi đi đón hai đứa kia về”. Nói rồi, anh vội ăn qua loa bữa cơm với chút nước mắm, khoác áo mưa và lên đường. Ở lại, chị chỉ biết lẩm nhẩm cầu mong bình an.

Anh Khánh đưa được hai đứa trẻ lên ghe, nhưng khi vừa quay ra, chiếc ghe chở ba dượng cháu bất ngờ lật úp ngay giữa dòng nước dữ. Trong làn nước đục ngầu, chị Ngân chỉ kịp nhìn thấy ba cái đầu chới với rồi dần chìm xuống. Anh Khánh cố gắng đẩy hai đứa nhỏ lên để chúng có thể thở, nhưng cuối cùng kiệt sức. Cả ba bị dòng lũ cuốn đi trong bất lực.

“Lúc đó tôi như chết đi sống lại”, chị Ngân nghẹn ngào nhớ lại.

Khi hay tin, vợ chồng em gái chị vội vã từ TP.HCM về quê. Ba ngày sau, thi thể ba dượng cháu được tìm thấy trên cánh đồng cách nhà khoảng 300 m. “May mà cả ba nằm gần nhau, không bị nước cuốn trôi mất xác”, chị nói trong nước mắt.

Khi đưa chồng về, cơ thể anh đã tím tái. Chị ôm lấy anh, lau bùn đất, quấn tạm chiếc mền thay cho quần áo đã bị nước lũ xé rách, rồi lặng lẽ tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng.

Tối hôm đó, đứa con trai 10 tuổi của chị liên tục đấm vào ngực khi thấy mẹ khóc. Chị Ngân cho biết đó là cách con bộc lộ sự bất lực, bởi cậu bé mắc rối loạn phổ tự kỷ. Trong khi đó, cô con gái nhỏ mới 2 tuổi, vốn quen hơi ba ngủ bên cạnh, nay thiếu vắng, cứ khóc mãi không thôi.

Chị Ngân nghẹn lại khi nhắc về người chồng đã chung sống 11 năm.
Chị Ngân nghẹn lại khi nhắc về người chồng đã chung sống 11 năm.

Những căn nhà khuyết nơi rốn lũ không chỉ phản ánh hậu quả nặng nề của thiên tai mà còn chứa đựng những câu chuyện xúc động về tình thân, sự mất mát và ý chí vượt qua nghịch cảnh. Đó là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của gia đình, sự gắn kết và ý nghĩa của cuộc sống.

https://vnexpress.net/nhung-can-nha-khuyet-noi-ron-lu-5009376.html

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *